Câu chuyện bi hài “nhập gia tùy tục” ở phương Tây và Việt Nam

Anh Đức chồng tôi không quá duyên hay xấu, đụng nhau do khác biệt văn hóa rồi đụng nhau. Chồng tôi phải trải qua một quá trình thích nghi với phong tục của quê vợ.

Chồng và hai con về quê ngoại.

Taxi thắt dây an toàn

Sau 4 năm chung sống và 4 năm sau khi kết hôn, chúng tôi lập tức tống hai đứa con vào tù và cố gắng đưa chúng về quê tìm ông bà. Tất nhiên, rắc rối ngột ngạt nhất với giao thông Việt Nam là sang đường, chồng tôi không dám để vợ ngồi sau với chiếc xe máy trên lưng. Vì vậy, các cặp vợ chồng, con cái mỗi khi ra về chỉ cách một bước chân, taxi chỉ cách hai bước chân.

Thói quen đi xe đầu tiên đã ăn sâu vào tiềm thức của người phương Tây, nhưng chồng tôi thì không. Ngoại lệ là khi bạn thắt dây an toàn và ngồi thẳng lưng, trong khi tài xế và người phụ nữ ngồi sau vẫn đang hòa mình vào không khí đậm chất Việt Nam mà bỏ qua “dây nợ” này.

Chồng tôi rất bất ngờ trước sự thờ ơ này, một trong những người Việt hay ôm vợ là thói quen nhỏ nhưng có lợi, được coi là để bảo vệ bản thân khỏi những thiệt hại có thể xảy ra do tai nạn giao thông. Biết sử dụng các giá trị chính xác để làm cho đoạn dây này hoạt động. Người vợ càu nhàu để anh ta đi, vì cô ta đang bận tán gẫu với tài xế, và sau lưng mỗi hành khách còn rất nhiều chuyện. Thì ra là con chó chạy qua đường, người phục vụ nhanh chóng bế “Jack” chồm tới, trong khi chồng tôi tự nhổm dậy vì đã thắt dây an toàn từ trước. Ngồi một cách bình tĩnh và thô lỗ. gì. Người phụ nữ còn tông vào hông xe ô tô tải “khủng” mà nằm sấp không dám nói lời nào vì “há mồm nhanh mồm nhanh tay”. — Con chó hú lên vì sợ hãi và lao ra đường, rất may không có va chạm trực diện nên cả xe và con chó đều không bị ảnh hưởng. Mỗi tội sau khoảng thời gian này, phụ nữ mỗi khi đi taxi, trước tiên phải hỏi tài xế: “Xe của anh có ổn không? Em muốn dùng”. Trong thôn, mọi người hơi nghi ngờ rằng không có ai trên xe thắt dây an toàn trừ tôi, nhưng chồng tôi vẫn thích sử dụng chiếc xe này. Khi tôi nói giá từ nhà đến thành phố là 75.000 đồng, anh ấy rất hào hứng vì quá rẻ, và không quên phàn nàn rằng từ nhà này sang nhà khác ở Đức có giá 75 Euro. “Người qua đường giận không bằng nồi cơm điện”

Khi nhà tôi về thăm họ hàng ở quê, bố mẹ tôi tổ chức bữa cơm thân mật và bảo phải vứt bỏ họ hàng. Bàn ăn đã chuẩn bị xong, từ đầu đến cuối đều bận rộn, bàn đã đi qua, chờ người ngồi xuống ghế, nhưng vẫn không thấy ai. Thì ra họ đang đợi bố tôi mời lại. Tôi gọi lại vì hôm trước bố tôi “mời” bạn, tức là sáng mai ông ấy mời bạn ăn cơm thân mật với gia đình chúng tôi, tôi mới về với con. Điều khiến anh ngạc nhiên là tại sao anh phải cố gắng mời khách nhiều lần như vậy. Họ nhận lời mời, sau đó đến đó đúng giờ vào ngày hôm sau và tiến hành, và bây giờ người chủ trì phải mời lại. Vợ là tôi, điều tôi cần nói rõ là ở quê khi được mời ăn cơm ai cũng giữ thói quen như nhau, ai cũng cho rằng “miếng ăn thì ngậm”, không ai thèm xuống. Vị trí được đánh dấu là “ăn cơm trước kẻng”. Đó là lý do tại sao khách luôn đông, đợi chủ nhà mời hết lần này đến lần khác rồi mới đến ngồi cảnh cùng gia đình.

Sau bữa tiệc này, tôi ngồi nói chuyện với gia đình, lần sau nếu tôi có thể giảm bớt căng thẳng thì mời họ. Ai từ chối được thì lúc đó cũng đưa ra quyết định, để gia chủ lên kế hoạch cụ thể, sắp xếp bàn ăn hợp lý để không gây nhầm lẫn cho các trai Tây nữ. Và “Đi đứng không bực như người bưng hũ gạo”. Khi chồng tôi kêu chóng mặt, buồn nôn và muốn đi vệ sinh, vợ chồng tôi và các con sáng hôm đó đi bộ qua lại các con hẻm và đến ngôi nhà thứ tư. Chà, đây là trà “say”.

Trà shisha Việt Nam đậm đặc là vậy, nhưng khi chồng tôi đến tìm người, anh ấy đã ngửa cổ uống cạn ngay khi chủ quán vừa rót. Người chủ trì thấy chén trà đã uống cạn, liền tự rót lên mình một ngụm, vừa rót vừa nuốt. Cho dù có bao nhiêu tiền tôi sang nhà hàng xóm vào thứ Tư, tôi sẽ không cảm thấy không khỏe. Từ nhỏ, “Già” chỉ uống loại bia này ở nước sở tại, chứ chưa bao giờ uống loại hookah này.Rose đến nhà vệ sinh của hàng xóm và cô ấy chỉ ghé tai chồng: “Bây giờ, khi chủ nhà mời trà, đừng uống hết 100% trà. Hãy luôn nếm thử, để lại khoảng 2/3 tách trà. Chiếc cốc vẫn còn. Cứ ở mức này, chủ nhà sẽ không còn đổ rượu nữa, và bạn sẽ không bao giờ say nữa. ”

Chồng tôi áp dụng ngay“ mẹo ”của vợ và nó đã có tác dụng. Sau khi người vợ ngắm trà, hành xử của người chồng. Anh cũng nâng cốc đặt xuống nhưng chỉ khẽ mím môi, cũng biết cách giúp đỡ những người không thích rót trà bằng cách lắng nghe lịch sử bùng nổ của nó, chẳng hạn như rang, chăm chú lắng nghe và “À vâng” “Thực sự là tôi không hiểu tiếng Việt.

Chỉ sau bốn tuần về thăm quê vợ ở Việt Nam, người chồng Tây của tôi đã học được một điều tuyệt vời. Từ hồi tôi ngồi như ở nước sở tại Vào chỗ ngồi ăn trên cao, giờ chồng tôi đã biết bắt chéo chân như một công dân Việt Nam thực thụ, chồng tôi còn nói: “Lần sau muốn về quê vợ” vì văn hóa Việt Nam rất thú vị. Tình làng nghĩa xóm luôn thắm thiết .

Lê Minh Thuật

Trả lời