Lời chúc của người Việt Nam ở New Delhi

Mohamed Ali Nguyễn Anh Ngọc. Nhiếp ảnh: Lao Động.

Đã ở nước ngoài hàng chục năm, nhưng rất ít Việt kiều có điều kiện về thăm Việt Nam lần nữa, dù đó là mong muốn tốt đẹp trong đời. — “Cộng đồng người Việt Nam ở Ấn Độ tuy ít, nhưng đa số còn rất khó khăn-Ông Nguyễn Lương Ngọc, Bí thư thứ ba Đại sứ quán Việt Nam tại Ấn Độ, chia sẻ câu chuyện này. Thế hệ đầu tiên chủ yếu rời bỏ việc này từ những năm 1940 đến những năm 1950 Đất nước này đến đây và hiện chỉ có khoảng 60 người sống cùng với cư dân địa phương. Mặc dù đã rất cố gắng nhưng điều này đã kéo dài hàng thập kỷ. Thật may mắn khi chúng ta có thể đếm được hàng trăm triệu người khác ở Ấn Độ bằng vô số ngón tay. Thật tội nghiệp, con số may mắn đầu tiên chúng tôi gặp tại Đại sứ quán Việt Nam chính là anh Mohamed Ali Nguyễn Anh Ngọc-Ngọc “Chief” (Trưởng) Ngọc “Chief” sinh năm 1955, đã 22 năm sống ở Ấn Độ, bố anh là người Ấn Độ. Anh là chủ một cửa hàng vải ở Hàng Ngang – Hàng Đào, Hàng Đào, Hà Nội, bố anh mất năm 1971 do hoàn lương, gia cảnh khó khăn nên 5 anh em Ngọc quyết định sang Ấn Độ mong được gia đình giúp đỡ. Được đỡ đầu, cả gia đình phải trải qua bao đau thương, vất vả, từng gây quỹ chuyển nhà từ tỉnh lẻ đến New Delhi, mong có thế hệ thứ 2. Hai người sinh ra trường sẽ giúp cha mẹ kiếm đủ tiền về Việt Nam. Với năng khiếu nấu nướng của mình, anh Ngọc tìm được việc làm trong một nhà hàng Trung Quốc và sau đó chuyển sang làm đầu bếp tại các đại sứ quán Lào, Campuchia và Campuchia. Hai năm nay, anh đã làm đầu bếp tại đại sứ quán Việt Nam. Anh Ngọc cho biết: ” Bây giờ, anh em tôi đã mua được nhà, dù còn nhỏ nhưng cũng phải đi thuê nhà. “Con gái lớn của chúng tôi học xong đi làm. Niềm mơ ước bao năm. Hàng chục năm mới có một gia đình” Gia đình tôi phải trở thành sự thật khi về Hà Nội “- Chị Lan Chi (phải). Ảnh: Work.- — Chào mừng đến với Đại sứ quán Algeria tại New Delhi. Bà Carol Pakimir Yamier Laneige, Chủ tịch Hội Người Việt Nam ở nước ngoài Ấn Độ, đã khóc. “Tôi rất vui khi được gặp người Việt Nam và nói được tiếng Việt”, Laneige Cô ấy nói giọng Sài Gòn chuẩn trong bài phát biểu của mình, cô ấy sống ở Ấn Độ 41 năm. Các con của một cặp vợ chồng người Việt và bố mẹ là người Việt Nam làm kinh doanh thương mại. Khi ở Sài Gòn, cô ấy 16 tuổi, và khi đó cô ấy 16 tuổi. Mẹ gửi Lan Chi (Lan Chi) sang Ấn Độ sống với người cô của chồng vừa qua đời từ Ấn Độ. Do vốn ít và trình độ tiếng Anh, Lan Chi từ Ấn Độ tiếp tục đầu tư vào tiếng Pháp và tiếng Hindi nên cô đã tìm việc làm Cũng không có gì khó khăn, năm 1983, Laneige kết hôn với một dược sĩ Phật giáo Ấn Độ, nhưng điều kiện như sau: “Anh ấy phải chấp nhận rằng gia đình tôi vẫn giữ nếp sống Việt Nam và vẫn có thể duy trì lối sống Ấn Độ – bà Laneige cười ra nước mắt-nhưng Anh »

đã làm việc tại đại sứ quán nước ngoài 30 năm và hiện là thư ký đại sứ quán Algeria tại Ấn Độ, cuộc sống của anh đã ổn định, nhưng cũng như hầu hết Việt kiều ở Việt Nam, mong muốn lớn hơn của anh là chuyển hết tài sản về cho gia đình. Về Việt Nam, “sau gần nửa thế kỷ ngày đêm chung sống giữa đồng bào.” Việt Nam. “Nó đề cập đến tấm gương về những khó khăn phải vượt qua để trụ lại. Ngoài ra còn có” ngôi sao đóng thế “Stun Siva Anh Chennai ở thành phố phía Nam. Cảnh hành động ở đất nước sản xuất trung bình 900 phim mỗi năm. Gần đây, Siva Anh đã không làm hết công việc, chỉ Trở lại TP.HCM, chúng tôi đã mời thêm diễn viên đóng thế hợp tác với đội ngũ đạo diễn của chị S Ao, những người có thể bám trụ là số ít người Việt Nam có quốc tịch Ấn Độ và có thể hòa nhập xã hội nước bạn. Đến bây giờ hầu hết vẫn là Không có quốc tịch hay hộ chiếu Ấn Độ, chủ yếu là do Ấn Độ thiếu giấy tờ hoặc không có nhà tài trợ. Đối với họ, trở về Việt Nam sẽ luôn là nỗi ghen tị trong lòng.

(Đồng Già)

Trả lời