Nổi trên đất khách

26 tuổi, nhìn giày là mười tuổi … Mắt có chút xuyên.

15 tuổi, chuyên ngành toán học, ghét học tiếng Anh, ngày đầu tiên tôi không thể hiểu một từ mà giáo viên nói ở Hoa Kỳ … Năm 26 tuổi, tôi lười biếng hát một bài hát tôi nghe lần đầu tiên trên đài. Đối với các bài hát tiếng Anh. Bây giờ tôi nhận ra rằng tôi nói tiếng Anh nhiều hơn tiếng mẹ đẻ.

Năm 15 tuổi, tôi chính thức rời xa bên kia thế giới. Mấy tháng đầu, tôi mong được cuối tuần được trò chuyện cùng bố mẹ, thèm món Việt và nhớ hương vị Tết. 26 tuổi, tôi xa quê hơn chục năm. Một tháng tôi chỉ trò chuyện với gia đình vài lần, ăn gì cũng được miễn sao ăn xong, Tết cũng là ngày bình thường như bao ngày khác… Tôi muốn biết trái tim mình giờ đang ở đâu, đang ở bên gia đình. Ở bên kia đại dương hay trên đất liền của con người? Tôi bị mắc kẹt giữa hai thế giới.

15 tuổi trăng tròn, tóc mây dài quá em có bao chàng trai theo đuổi nhiều lời hứa tiếc nuối. Nhưng lúc đó, tôi quá lo lắng về tài chính của gia đình, không có khả năng học tập và tìm học bổng để dành thời gian cho tình yêu của mình. Ở tuổi 26, tôi chợt nhận ra rằng Thời đại Ngọc trai đã gần kết thúc. Mọi người.

Tuổi thanh xuân của tôi là những ngày thử thách dài, đêm là đêm không ngủ, những tháng ngày trong túi không có giá trị, nước mắt đầm đìa, và tôi đã phải trả giá cho những công dân của mình. Đó là một nỗ lực hỗn loạn khi lưu vong một mình ở nước ngoài … Tóc tôi đã cắt ngắn, và khuôn mặt bắt đầu biến hóa … Tôi không già nhưng cũng không trẻ. Bắt đầu với một trò chơi tình yêu.

Ngày tốt nghiệp của tôi .

15 tuổi, tôi nghĩ mọi thứ đều ổn. Trước khi rời khỏi nhà, tôi nghĩ rằng cuộc sống ở Mỹ cũng tốt như câu chuyện trong phim. Tôi mơ về những người tốt, sẵn sàng chào đón tôi vào gia đình họ với vòng tay rộng mở. 26 tuổi trôi qua, tâm hồn tôi da diết, nhìn đời với sự dửng dưng. Áp lực sinh tồn và ở lại Hoa Kỳ khiến tôi không còn mơ ước về số phận. Tôi đã gặp rất nhiều người tốt, họ tốt với tôi, họ không khác gì cha mẹ tôi trên đất nước này, nhưng họ cũng mang lại nỗi đau cho người thật vì họ nhiều tiền hơn người thật. Họ coi tiền là vũ khí, là quyền lực, là chúa của vạn vật… Còn tôi, tôi chỉ là một cô gái nghèo, không quốc tịch, thân yêu nên lang thang cả đời.

15 năm nợ mới, nợ mới, nợ cũ, gia đình em không đủ khả năng để tiếp tục thực hiện ước mơ du học. Mẹ bán đứt khúc ruột. Đến ngày sinh, mẹ con tôi ôm nhau khóc. Cha đứng dậy và không nói gì. Anh trai tôi đang học ở Hà Lan gọi lại, nhưng không ai để ý. Họ hàng mắng rằng nhà tôi ngu, mạo hiểm, bán nhà cho hai đứa ngu đòi đi du học. Tôi cho răng khểnh …- 26 tuổi, tuy còn nghèo chưa có thẻ xanh nhưng tôi đã nhận được bằng danh dự của Tổng thống Bush, Tổng thống Bush đã tốt nghiệp dược sĩ xuất sắc của Hoa Kỳ và nhận được nhiều bằng danh dự. , Nằm viện thêm một năm. Tôi chuẩn bị bắt đầu thêm hai năm chuyên môn nghiên cứu thuốc được trả lương (học bổng sau tiến sĩ) tại một trường dược nổi tiếng về chất lượng giáo dục ở Hoa Kỳ. Bố mẹ tôi rất tự hào. Anh trai tôi cũng rất thành đạt, luôn khoe khoang về em gái. Mẹ tôi từng nói: “Bây giờ con ra đường, bán nhà đi du học cũng đáng”

Tất cả những chứng chỉ mà tôi nhận được.

15 tuoi, gia dinh toi rat hao hung. Đối với bạn bè, điều này thật là thư giãn. Không cần phải lo lắng về những gì nó sẽ là ngày mai. Trời sập thì bố mẹ, bạn bè chia sẻ điều này … 26 tuổi, tôi lo từng bữa ăn, tiền bạc, nghề nghiệp, đủ đường. Những gánh nặng về tinh thần và kinh tế đều đè lên đôi vai này. Người thân và bạn bè của tôi ở Việt Nam rất vui vì tôi có mặt ở Hoa Kỳ. Không mấy ai biết rằng trong những lúc yếu lòng, đôi khi tôi tự hỏi có bao giờ tôi rời xa Việt Nam, có lẽ tôi sẽ hạnh phúc hơn bây giờ, có lẽ tôi đã không khóc vì sợ hãi và mệt mỏi. Mười năm qua, có lẽ tâm hồn tôi chỉ có một cầu vồng, mang giai điệu cuộc sống hạnh phúc, cũng có thể và chỉ… 15 năm ở Việt Nam, tôi rất bình dị và rất hạnh phúc. 26 tuổi, tôi mạnh mẽ như cây xương rồng trên sa mạc nước Mỹ, nhưng lại run như trái đào cuối xuân. Tôi, phần trôi nổi của cuộc đời quê hương tôi, chỉ có thể hiểu được bằng ánh trăng cô đơn ……

Tôi luôn hướng về tương lai ……

Dong Dongyan

“Cuộc thi Khởi nguyên” bắt đầu vào tháng 11 tháng 11 năm 2015 Từ ngày 8/6 đến ngày 8/6, giải thưởng cao nhất là 20 triệu đồng, cuộc thi sẽ được tổ chức nhân dịp bộ phim điện ảnh “Quyên” sắp ra mắt, dựa trên tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Nguyễn Văn Thọ.Tấm bạt của đất nước du lịch này phải vật lộn giữa những toan tính, thù hận giữa các băng đảng, và những cuộc tranh giành thuộc địa đẫm máu đã quét sạch tuyết đỏ trong mùa đông. Phim sẽ được chiếu tại các rạp lớn trên toàn quốc vào ngày 19/6. Vui lòng tham khảo thể lệ cuộc thi và phần thưởng. Gửi bài nộp của bạn tại đây. Gửi bình luận của bạn về cuộc thi: nguoivietvnexpress@gmail.com

Trả lời