Cành mai vàng ngày này

Cành mai vàng. Nhiếp ảnh: Thiên Chương.

Như mọi khi, anh dành thời gian để nắm bắt thông tin từ các trang web Việt Nam. Vì vốn ngoại ngữ của anh quá yếu nên không thể hiểu được những gì người ta truyền tải trên báo chí, ti vi nơi anh sống. – Ngạc nhiên, anh ấy dừng lại trước Jin Xing. Một máy tính xách tay đã được sử dụng gần một năm nay. Nước mắt lưng tròng, anh bùi ngùi nhớ về lần nghỉ Tết đầu tiên, xa quê hương, xa Tổ quốc tưởng chừng sẽ không bao giờ rời xa.

Năm đó chân ướt chân ráo, hắn chỉ biết Delangquan và gia đình của hắn. Ngoài ra anh ấy không quen ai cả. Với anh, con người, phong tục tập quán và lối sống đều xa lạ. Ngay cả dạ dày của anh ấy cũng phải chịu đựng những món ăn được những người ngồi cùng khen ngợi. Với nhiệt huyết của những người trẻ, anh muốn mang lại không khí Tết Việt cho gia đình chồng. Vì vậy, điều này đã mở ra một lời đề nghị và thể hiện lòng tốt của người chồng, người đã tất bật trang trí và trang trí Tết. -Từ nhỏ chưa bao giờ trang trí Tết. Tôi đã thử chiếc bánh nóng hổi đầu tiên mà cha tôi đã cố gắng nướng vào đêm khuya để bánh chín nhanh. Anh cố nhớ lại mình đã dùng chất liệu gì cho má. Rồi anh cũng đi lấy lá chuối, gạo nếp, đậu xanh, thịt ba chỉ, dây… Anh ngồi tỉ mẩn gói từng chiếc bánh xèo. Sau đó, khi nghĩ đến cảnh cả gia đình quây quần bên đống lửa cuồng nhiệt dưới vạc, anh bật cười. Bây giờ, nó không còn là một hũ lớn đựng bánh mì đen nữa mà là một hũ nhỏ màu trắng đặt trên ngọn lửa khí xanh mờ. Trong nồi vẫn còn bánh tét, nhưng tìm đâu ra nhiệt lượng dùng để làm bánh tét ngày xưa?

“Để tạo không khí Tết, trong nhà phải có cành ngân hạnh”, anh nghĩ rồi bước đi. Tìm những cành khô trông giống như những quả mơ. Xong xuôi, ông buộc những đồng tiền vàng vào tấm vải mang từ Việt Nam sang. Anh ngoảnh đi ngoảnh lại, đổ một lọ mơ ra giữa phòng khách. Tết đến nhà anh nồng nặc mùi ô mai và bánh tét.

Vào ngày đầu tiên của năm nay, anh ấy rất vui vì những nỗ lực của mình đã được đền đáp. Sáng hôm đó, khi các cháu lại nghỉ, cụ ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh lọ hoa mai, rồi ngồi xuống ghế để tập cho các cháu vui. Trẻ em tiếng Việt không rành nhưng cũng có thể ba ba không ngớt. Sau đó, anh không quên lì xì cho các em nhỏ, ai nấy đều tươi cười nhiệt tình. Tiếp theo là buổi sum họp đầu năm của gia đình, chị đã bắt tay vào chuẩn bị bữa ăn. Anh chị em của anh đến ăn uống vui vẻ.

Cành mai trên màn hình máy tính bỗng nhòe đi, anh đưa tay lên dụi mắt, hóa ra anh đang khóc. Khi nghĩ về cuộc sống hiện tại, lòng anh chùng xuống, anh cố gắng nhận ra mình không còn nhà, không cha mẹ, người yêu đã bỏ mình, hay chồng đã bỏ rơi mình. Anh ấy sống với sự giúp đỡ của những người xa lạ, anh ấy cam tâm xây dựng cuộc sống mới từ sáng đến tối vì anh ấy tự nhủ: Dù mất tất cả nhưng với hy vọng và sự cố gắng, anh ấy có thể vượt qua tất cả, và anh ấy có ước mơ quyền có cuộc sống tốt đẹp hơn.

Những giọt nước mắt rơi trên má khiến anh nhớ đến giọt nước mắt của cha mẹ anh mỗi độ xuân về. Nhưng đó là những giọt nước mắt hạnh phúc, Hạnh phúc vì con cái ngoan ngoãn, nghe lời Hạnh phúc là vì hàng năm con cái cùng nhau mừng tuổi cha mẹ. Nó muốn quay về tìm một mái ấm gia đình, nó muốn ôm bố mẹ và nói rằng nó yêu họ rất nhiều. Bây giờ ngắn làm sao. Tết năm nay chị không có nhà để thăm con.

Nguyễn Thị Minh Phương

Mời độc giả gửi bài dự thi tại đây và viết cảm nghĩ về Tết.

Vietnam Airlines hân hạnh tài trợ cho cuộc thi xuân “về nhà”. Kiểm tra các quy tắc thi đấu tại đây.

Trả lời