Tết xa nhà

Các cô gái Việt Nam tham gia cuộc thi hoa Tết 2010 được tổ chức tại San Jose, California, Hoa Kỳ. Ảnh: Mercury News .

1. Theo chúng tôi, vùng đất vừa có thực vừa mơ hồ. Trên thực tế, do cách nhau hàng ngàn km, quê hương vẫn tồn tại và thành phố nằm ở vùng ngoại ô của các ngôi làng, rừng và đồi núi. Mơ hồ, vì trong nhiều thập kỷ kể từ khi nhập tịch, tôi hiếm khi nhìn thấy nó, vì vậy tôi không nhớ khi nào tôi vẫn sống ở vùng trung tâm của quê hương. Hãy đứng dậy và tìm hiểu về tình yêu đầu tiên. Nhưng bằng cách phản ánh tốt suy nghĩ của chúng ta, có thể có nhiều phần “mờ” trong nhà hơn là những phần “thực”. Bởi vì ở đây, chúng ta bị cuốn vào làn sóng tàn khốc của cuộc sống bận rộn trong xã hội cấm kỵ. Trang trại một ngày với người dân địa phương, ăn bánh taco hoặc pizza, ăn tối, xem CBS, CNN. Ngôn ngữ được sử dụng trong tiếng Anh và tiếng Việt đã trở nên điên rồ. Ở đây tốt, nhưng mù với quê hương tôi. Những gì Obama vừa nói, chúng tôi biết ngay rằng bà Clinton chỉ nói điều gì đó rõ ràng, nhưng ở các nước xa xôi, có rất nhiều câu chuyện mà chúng tôi hiếm khi bận tâm. Một chút khó chịu, ví dụ, có người hỏi “Bạn từ đâu tới?” Và đi đến Châu Âu. Chúng tôi không biết nên nói “Bạn là người Việt Nam” hay “Bạn là người Mỹ” hay “Bạn là người Mỹ gốc Việt”. Như trong lời bài hát nhạc Trịnh Công Sơn: “Tôi không biết quê hương mình ở đâu”. Tết sẽ về sớm. Có nên “Tết” ở đây? Sự thật là, một nửa muốn chứ không phải một nửa. Ở đây, mùa Tết Nguyên đán đến và đi, chìm trong vùng biển Mỹ và bị lạc như một điệu nhảy Ấn Độ ở Quảng trường Thời báo Năm mới, vẫn còn lẫn lộn trong cuộc diễu hành của hàng chục người châu Phi ở trung tâm Kwanzaa. Giống như Tết. Mỗi người Việt ở thành phố này đã tổ chức 3-4 hội chợ trước ánh mắt tò mò của người dân bản địa. Như trong quá khứ, chúng ta tò mò khi thấy người Campuchia tổ chức tế lễ với những nghi lễ kỳ lạ ở chùa dưới chân cầu Trường Minh Giang. Tuy nhiên, nếu chúng ta không ăn mừng năm mới, chúng ta sẽ không có cơ hội để nhớ rằng các mạch máu của chúng ta vẫn có tổ tiên người Việt. Vì vậy, cuối năm nay chúng ta sẽ làm gì? Đi chợ mua Banzhong, một hộp mứt, một chai rượu. Thu thập một số bạn bè. Bạn đang nói về mùa thơ ấu của Têt? Bắt đầu từ ngày đầu tiên, giới thiệu một số món ăn đặc biệt: một chiếc bánh gạo chiên vàng, muối và keo hành tây đỏ. Đếm phần còn lại của cuộc đời anh.

Nguyễn Đức Cường

Trả lời