Muốn đi du học để cứu gia đình

Google Minh họa .

Xin chào tòa soạn VnExpress và độc giả!

Tôi là độc giả thường xuyên của Việt Nam và Nam Châu, đây là lần đầu tiên tôi muốn chia sẻ cảm xúc của mình. Cùng mọi người để tôi đưa ra quyết định sáng suốt nhất.

Tôi sinh ra trong một gia đình bình thường. Cha mẹ tôi đã dành cả ngày từ tiền tiêu vặt cho gia đình nhỏ này. Tôi hiện đang là học sinh lớp 3 của một trường chuyên ngữ. Em học rất giỏi và gia sư kiếm tiền để không bị bố mẹ chèn ép. Một cô gái 21 tuổi còn ít kinh nghiệm và kiến ​​thức trên đường nên luôn nhút nhát và non nớt. Gia đình tôi gồm 4 người: bố mẹ tôi, anh trai tôi và tôi. Bố nghỉ hưu ở nhà phụ giúp mẹ kinh doanh, do làm việc quá sức nên mẹ gần như liệt nửa người bên phải, vẫn là trụ cột kinh tế chính của gia đình dựa vào người con này. nhà hàng. Em trai tôi đang học tiểu học, nhưng mắc chứng tự kỷ do mẹ sinh ra anh ấy khi anh ấy lớn hơn một chút, ngoài ra còn có những nguyên nhân khác. Gia đình tôi đủ ăn và không thiếu thứ gì. thu nhập = earnings. Tôi sẽ phụ trách công việc gia đình: bố mẹ và em trai học tiểu học. Tôi lo lắng rằng tiền lương của tôi sẽ không thể lo cho bố mẹ và em trai khi tôi đi làm sau này. Nếu phương án tốt nhất là cho rằng sau này tôi lấy một người chồng giỏi về tài chính thì tôi vẫn không thể lo cho gia đình được tốt, vì điều này sẽ bị gia đình chồng trách móc, nói xấu vì tôi lo cho gia đình. Phụ nữ cũng vậy. Hiện tôi vừa làm vừa học và đã dạy được 6 nghề với mức lương hàng tháng khoảng 4 triệu đồng. Tôi dạy gần như cả ngày, ngoại trừ ở trường.

Tôi nghĩ tôi sẽ học ở Mỹ, Canada hoặc Úc. Tất nhiên tôi sẽ vay rất nhiều tiền để học trường cao đẳng cộng đồng ở đó, nhưng tôi nghĩ mình sẽ học với quyết tâm cao độ, quyết tâm và siêng năng, chăm chỉ để trang trải học phí. Sau đó, tôi sẽ bắt đầu ổn định và gửi tiền về cho gia đình ở Việt Nam. Vì mệnh giá ngoại tệ sẽ cao hơn so với tiền Việt Nam nên tôi chọn phương án này. Tôi muốn ổn định ở đó, tiếp tục làm việc và tiếp tục hỗ trợ tài chính cho gia đình.

Còn về phần bố mẹ tôi sống gần cô chú, tôi nghĩ bố mẹ tôi sẽ có người chăm sóc và giúp đỡ. Còn tôi thì bỏ nhà đi phụ giúp bố mẹ.

Tôi biết rằng một khi tôi ra đi, đó là một sự thỏa hiệp lớn. Tôi đã phải bắt đầu từ hai bàn tay trắng, nhưng nếu tôi ở đó, điều đó sẽ không thay đổi được gì. Tôi ra đi, có thể đó là thành công hoặc thất bại, nhưng đây là sự thay đổi và hy vọng mới cho gia đình. Em trai tôi cần rất nhiều tiền để phát triển bình thường trở lại. Hàng ngày nhìn bố mẹ vất vả vì công việc, tiết kiệm từng đồng, vất vả hơn cả chuyện ăn uống khiến tôi chạnh lòng. Em tôi cần tình yêu thương nhưng bố mẹ tôi lại bận bịu tiền bạc, tiền bạc. Vì vậy, hy vọng học tập và làm việc ở nước ngoài sẽ lớn hơn để gửi tiền về cho bố mẹ và em trai. Để gia đình tôi không đi làm, bố mẹ tôi đã hy sinh quá nhiều. Tôi hy vọng bố mẹ tôi có thể thoải mái đồng hành cùng anh trai tôi khi anh ấy lớn lên và phần nào giảm bớt bệnh tật của anh ấy.

Mình rất mong muốn được chia sẻ, rất mong nhận được nhiều góp ý quý báu từ đó. Chia sẻ với bạn đọc và chia sẻ kinh nghiệm hay cảm xúc chân thành nhất của mọi người để tôi có thêm niềm tin xây dựng những dự án sau này của mình. Xin chân thành cảm ơn tòa soạn đã xuất bản bài báo này.

Phiên bản 8.0

Mời độc giả nhấp vào dòng “Ý kiến ​​của bạn” bên dưới để giới thiệu phiên bản 8.0.

Chia sẻ bài viết và hình ảnh cuộc sống nước ngoài tại đây. Người đọc nên viết bằng tiếng Việt nhấn mạnh.

Trả lời