Tại sao chúng ta không thể về Việt Nam?

Ảnh minh họa dascot.org .

Trước hết, tôi là một Việt kiều đã sinh sống tại Hoa Kỳ hơn 30 năm. Trước tình hình nhu cầu du học của cả nước tăng cao trong thời gian gần đây, tôi xin tiết lộ quan điểm cá nhân một chút (xin nhắc lại đây chỉ là ý kiến ​​cá nhân của tôi và không nhất thiết phản ánh tất cả người Việt Nam ở nước ngoài).

Tôi đã sống ở Hoa Kỳ nhiều năm sau khi tôi 30 tuổi, và bây giờ tôi đã gần 60 tuổi. Lúc đầu tôi đã trải qua tất cả những khó khăn, nhưng khi tôi còn trẻ, tôi đã ra đi vì nhiều lý do. Trong cảnh nghèo khó không lối thoát, nhưng may mắn thay, việc được định cư lâu dài tại đất nước văn minh nhất thế giới đã vượt quá mơ ước. Vì vậy, khó khăn ban đầu của việc tạo ra một cuộc sống mới (luân hồi) hiển nhiên không thể đánh bại chúng ta.

Gia đình tôi có 8 chị em gái và gia đình chồng tôi có 12 anh em trai. Tổng cộng có 2 gia đình và 20 gia đình. Những gì tôi đang viết ở đây đặc biệt là cuộc sống của 20 gia đình này, trong khi hàng trăm nghìn gia đình đã lập nghiệp ở đây trong cùng thời kỳ. Đối với tôi, những lời sau đây ít nhiều phản ánh cuộc sống của những người định cư Mỹ lúc bấy giờ.

Chúng tôi là một nhóm gồm 20 người trẻ, sau khi lập gia đình và sinh con, có hàng trăm thành viên trong đại gia đình của chúng tôi, người già và thế hệ thứ nhất trên 60 tuổi. Thế hệ thứ hai có một đứa trẻ gần 40 tuổi, và thế hệ thứ ba có một đứa trẻ mười tuổi.

Giờ tất cả những người già này đều đã về hưu và sống một cuộc sống đầy đủ (ai cũng có nhà, xe riêng), tiền ăn, tiền tiết kiệm …), cộng thêm niềm vui của lũ trẻ, một vài tuần, một vài Tháng, và sau đó chơi đi chơi lại.

Những năm tháng còn lại chúng tôi còn rất trẻ, cuộc sống còn nhiều khó khăn, rất xa quê hương, một ngày nào đó chúng tôi vẫn ước mơ được trở về quê mẹ sinh sống. Tôi còn mua được một căn nhà khang trang ở Sài Gòn, nhờ anh họ đứng tên để chuẩn bị cho ngày anh ấy về Trung Quốc.

Khi ăn một tô phở hoặc một miếng bánh canh cá, hãy uống thêm một ly nước mắm (mặc dù Sử dụng nguyên liệu chất lượng cao để xuất khẩu), chúng tôi vẫn bị chê là không ngon bằng các món ăn quê hương. Lúc nào chúng ta cũng mơ thấy mình nhớ lại một kỷ niệm xưa, một kỷ niệm xưa, mong một ngày quay lại.

Tình yêu quê hương luôn dạt dào nên chúng tôi đã gửi gắm tất cả những gì mình có cho người thân và bạn bè. Quốc gia. Chúng tôi đã hy sinh mọi thứ và giúp đỡ mọi thứ. Xin nhớ rằng vào những năm 1980, khi Hoa Kỳ gửi tiền từ Hoa Kỳ về Việt Nam, chúng tôi phải trả cho bên trung gian 1.400 đô la trở lên cho mỗi 1.000 đô la mà bên đó nhận được về khoản này, nhưng lúc đó, số tiền đó không nhiều. Mức lương ít nhất là 2,75 đô la một giờ. Tôi phải nói rằng chúng tôi đã nhận lại được số tiền cuối cùng mà không có bất kỳ phàn nàn nào, thậm chí còn rất vui khi nghĩ rằng chúng tôi đã giúp nhiều người vượt qua cơn đói, nỗi đau và hạnh phúc. Ngay cả khi chúng tôi cho đi, chúng tôi đã nhận được.

Chúng tôi cẩn thận dạy dỗ thế hệ thứ hai tiến bộ thông qua giáo dục, đặc biệt là ở đất nước có nhiều cơ hội này. Con cái chúng tôi có hơn 30 đứa, tất cả đều tốt nghiệp bác sĩ, nha sĩ, luật sư và đứa tệ nhất có bằng cử nhân 4 năm và sống khá cao ở đất nước này.

Hầu hết chúng ta kết hôn với đồng hương của mình. Tuy nhiên, một số gia đình sống ở những nơi ít người Việt (chúng tôi sinh sống trên toàn nước Mỹ), không có nhiều điều kiện gặp gỡ đồng hương nên quen biết, yêu đương và kết hôn. Với cư dân địa phương. Dù vậy, họ vẫn vui vẻ, thậm chí có người còn dạy vợ chồng mình ăn mắm cà pháo. Tương lai thì tôi không biết, nhưng hiện tại tôi chưa thấy ai ly thân hay ly hôn.

Trong những năm gần đây, chúng tôi già đi, nghỉ hưu, có thời gian và tiền bạc dư dả. Việc đi lại giữa Hoa Kỳ và Việt Nam rất dễ dàng nên chúng tôi thường xuyên về thăm để đáp ứng nguyện vọng của mình.

Quan điểm của tôi về cuộc sống ở Việt Nam, trước hết là một chuyến thăm Việt Nam, hiện nay đất nước đã thay đổi diện mạo và phát triển hơn những năm 1980. Tôi rất vui khi thấy rõ điều này, đặc biệt Ở khu vực Sài Gòn, tôi nhận thấy nhiều hơn thế này.

Tôi cũng có nhiều cha mẹ, hầu hết đều là những người khá giả, sống ở thành phố Quan và huyện Quảng Ngãi (quê tôi ở Quảng Ngãi và vợ tôi ở Quy Nhơn. Khi đến đó, tôi mới biết rằng trong cuộc sống của mình Đa phần còn nghèo lắm, bạn bè nhìn lại ai cũng già yếu vì cuộc sống còn quá khó khăn, quá nghèo khổ, từ tiêu dùng vật chất hàng ngày đến sức khỏe. Chúng tôi, mọi người đều mong mỏi, xin mời Bạn thưởng thức món ăn của mình. Tôi nhận thấy rằng bố mẹ tôi rất gần nhà, nhưngHọ là những người nghèo nhất, thờ ơ, vô cảm với nhau, chưa chắc ăn chưa chắc, chưa bao giờ giúp đỡ nhau. Đường sống này ta có thể vừa ăn vừa bay, sống chết rất rõ ràng, khiến ta có chút bối rối, tình người ở đâu? Nếu chúng ta đói mà không về được nhà, lỡ người đón tiếp mời thì sao?

Chúng tôi sống ở nước ngoài nhiều năm, không thể phủ nhận rằng chúng tôi đã quá quen với nếp sống, cách sống nơi đất khách quê người, tuy đây không phải là nơi để hòa hợp, chôn nhau cắt rốn nhưng chúng tôi sống ở đây phần lớn thời gian. Con cháu sinh ra và lớn lên ở đây. Khi trở về quê hương Việt Nam, tôi nhận ra nhiều điều khác biệt mà chúng tôi chưa từng thấy trước đây. Chúng tôi mới nhận ra rằng dù có đủ mọi điều kiện (thời gian, tiền bạc) thì đến thời điểm này chúng tôi vẫn chưa thể về Việt Nam sinh sống. Thêm vào đó, mảnh đất tạm bợ mà ta chưa coi là nhà, gửi gắm bao xương máu hàng chục năm nay lại càng trở nên gò bó bởi muôn ngàn lý do. Chi tiết).

Cha mẹ tôi đã gửi xương đến Hoa Kỳ chỉ sau một năm ở đây. Con tôi chết ở đây ở tuổi 20. Nó lớn lên ở đây, có nhiều bạn bè bên cạnh, nếu xác về Việt Nam, nó sẽ ở một mình, với bạn bè và tình yêu, tôi không thể. Đời chúng ta sống vì con cái thì phải gần con, chết đi những người con xa quê hương Việt Nam mới thấy xót xa …—— Thế hệ đầu tiên của chúng ta, Xa xứ mà không thể về Việt Nam sinh sống, thử hỏi những thế hệ thứ hai, thứ ba sinh ra và lớn lên ở đây, những đứa trẻ dù nói tiếng Việt thì ngày đó sẽ ra sao. Cũng có lý, dẫu biết rằng viết lách sẽ làm xao xuyến lòng người và chạm đến lòng tự tôn dân tộc, viết lách sẽ bị xem là ăn sâu vào lòng, không phải lòng yêu nước … Nhưng nếu tôi không viết thì những người khác, nhất là ở nông thôn, sẽ làm gì, chúng tôi có thể hiểu chúng tôi thực sự muốn gì Đúng, nhưng chúng tôi không thể hoặc chúng tôi không thể trở về Việt Nam để chết!

Hiện tại thỉnh thoảng chúng tôi về Việt Nam du lịch, thăm thú cảnh sắc quê hương. Một số người dân ở đây ốm đau, bệnh tật, cần thuốc men, cần tiền đến bệnh viện phẫu thuật, chúng tôi đã cố gắng hết sức. Nghe tin thiên tai lũ lụt, mỗi chúng ta đều háo hức quyên góp tiền của qua các chùa, nhà thờ họ để giúp đỡ … Dù không ở quê hương nhưng chúng ta luôn nhớ về nơi chôn nhau cắt rốn của mình cũng như bà con, đồng hương, Tất cả con người là một bộ phận máu thịt không thể tách rời.

Những người đến đây sau này có nhiều hoàn cảnh, nhiều hoàn cảnh khác nhau, hoặc không có tuổi thọ đủ dài (vì ngay cả nước Mỹ, chúng tôi cũng cố chấp 30 năm rồi, không có nơi nào bằng đất mẹ) cho đến khi đủ Chúng tôi chỉ biết rằng “không phải vậy đâu”, nếu không sẽ không thích ứng được, hoặc Việt Nam quá giàu, quá sung sướng, con cái trong nhà …

Ok, mỗi cảnh mỗi cảnh. Riêng tôi, chẳng ai giống người “trong chăn mới biết chăn có rận”. Tôi chỉ viết về cảm nghĩ của một nhóm người ở Mỹ lâu rồi, tôi không dám lạm bàn nữa. Chỉ xin người đọc dù không đồng tình hay phản biện, hãy nói thêm vài lời. Xin chân thành cảm ơn.

Bài thơ: Ở đời chuyện gì cũng có thể xảy ra, tin hay không tùy bạn .—— Mr Du

Trả lời